Câu chuyện tuyển dụng nhân sự : không nên quá câu nệ hình thức ứng viên

Tuyển dụng nhân sự là một trong những vị trí quan trọng của công ty, đây là vị trí chịu trách nhiệm tuyển dụng nhân tài. Dưới đây EduViet xin chia sẻ câu chuyện tuyển dụng có thật, câu chuyện cho mỗi nhà quản lý một bài học về cách chọn người không cần phải quá câu nệ, chú trọng vẻ bề ngoài của ứng viên.

Cách đây 2 năm, ở vị trí một trưởng phòng nhân sự của công ty chuyên về công nghệ thông tin, tôi phụ trách công tác tuyển dụng và tổ chức rất nhiều buổi phỏng vấn. Trong đó có một buổi gặp gỡ đã để lại trong tôi một kỉ niệm khó quên, xin chia sẻ cùng các bạn.

Hôm đó tôi có một cuộc phỏng vấn vào lúc 9h sáng với một ứng viên ở vị trí thiết kế web. Khoảng 9h, tôi nhận được thông báo, ứng viên đã có mặt tại phòng họp nằm ở vị trí lầu 2. Tôi đi từ lầu 4 xuống và gặp ứng viên đã đợi sẵn trong phòng. Đó là một chàng trai có gương mặt sáng sủa và ánh lên một vẻ tự tin. Do tôi đã xem trước hồ sơ ứng viên nên sau một vài câu giới thiệu sơ lược, chúng tôi đi thẳng vào trọng tâm của buổi phỏng vấn. Ứng viên đã giới thiệu cho tôi xem rất nhiều tác phẩm mà bạn đã thiết kế, rất ấn tượng và đầy tính sáng tạo. Khi hỏi về những suy nghĩ liên quan nghề nghiệp, kiến thức chuyên môn, bạn đều trả lời rất là trôi chảy . Bên cạnh đó, mức lương nguyện vọng cũng phù hợp với dự toán mà công ty đề ra. Tôi vui như mở cờ trong bụng, không ngờ mình sớm tìm ra người vừa ý như vậy, bởi đây là ứng viên thứ 2 trong danh sách 6 bạn tôi dự định phỏng vấn tuần này.
Kết thúc buổi phỏng vấn, chúng tôi đứng dậy bắt tay nhau và cùng nói lời cảm ơn. Tiễn chân ứng viên, tôi đứng cạnh cửa như có ý nói “xin mời”. Chợt tôi cảm giác trên mặt bạn ấy thoáng chút gì bối rối, do dự. Nhưng rồi bạn đã cất bước, tôi suýt nữa há hốc mồm khi thấy mỗi bước đi làm nửa người trên của bạn nghiêng hẳn sang một bên, cà nhắc … cà nhắc… trông thật là khó nhọc. Có lẽ ứng viên đó đã đọc được sự ngạc nhiên trên gương mặt tôi, bạn vừa cố nén hơi thở lạc nhịp do những bước chân không thăng bằng mang lại, vừa giải thích “Mình bị sốt bại liệt lúc lên 5 tuổi và bị di chứng như thế này đây. Rất xin lỗi vì mình đã không nói rõ cho bạn biết về điều này”. Tôi lúc đó không biết nói gì vì vừa ngạc nhiên vừa thương cảm. Tôi định đưa tay dìu bạn xuống cầu thang (vì không có thang máy) thì bạn nở nụ cười pha lẫn sự hài hước “Thôi để mình tự đi, hồi nãy đi lên được rồi giờ không nhẽ không thể tự xuống?”. Câu nói đùa vô tư vậy mà khiến tôi chạnh lòng, giá mà tôi biết trước bạn bị như vậy thì tôi sẽ đích thân xuống tầng trệt đón và tổ chức buổi phỏng vấn ở đó chứ đâu để bạn phải vất vả như vậy…

Sau buổi phỏng vấn, tôi rất băn khoăn không biết có nên tuyển nhân viên này hay không. Năng lực của bạn thì tốt nhưng liệu yếu tố hạn chế đi lại có ảnh hưởng công việc chung hay không ? Nhưng thật may mắn, vị giám đốc của tôi là một người rất nhân hậu, sau khi nghe tôi thuật lại nội dung và kết quả buổi phỏng vấn, anh đã chẳng hề ngần ngại quyết định nhận ứng viên này. Anh nhấn mạnh điều khiến anh cảm phục ở ứng viên này chính là sự tự tin và tính tự lập. Dù chân bị như thế, nhưng vẫn đến dự buổi phỏng vấn rất đúng giờ, leo 3 tầng lầu mà không một lời than vãn, thể hiện sự tự tin trong suốt buổi phỏng vấn đã nói lên bạn là một con người rất nghị lực, vượt khó.
Không phụ lòng mong đợi, sau hai năm trôi qua, người ứng viên ngày nào đã trở thành một trong những nhân viên ưu tú nhất của công ty chúng tôi.

Nguồn Hrlink.vn 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s